Friday, October 22, 2010

Chuyện lười ăn

Zizou nhà ta có tính lười ăn (với lý do là tới bữa ăn thì não anh ý chạy chậm). Một hôm lâu lâu rồi tới bữa trưa anh ta ngồi ngậm cơm, mẹ nhắc nhai đi, ăn đi thì mặt mũi anh bí xì xị không nghe lời.

Mẹ: Tại sao con không ăn? cơm không ngon à?

Zz: (lắc đầu, không nói gì)

Mẹ: từ sáng mới ăn có một lát bánh mì và 1 cốc sữa, đến bữa trưa con phải ăn thêm để có sức mà chơi chứ?

Zz: (vẫn không nói)

Mẹ: được rồi nếu con không thích ăn thì con nói cho mẹ biết và mẹ sẽ không bắt con ăn nữa. Nếu con không cần ăn thì mẹ sẽ cất luôn thức ăn đi và con không cần ăn cả bữa tối nữa.

Zz: (vẫn lì lì không nói)

Mẹ: mẹ đếm từ 1 tới 5, con trả lời mẹ nhé? (bắt đầu đếm tới 5)

Zz: Không ăn

Mẹ: (cất thức ăn đi) Bây giờ con vào phòng nằm ngủ, mẹ phải đi làm việc.

Tới khoảng 3h chiều mẹ đang ngồi làm việc thì thấy Zz mặt mày tiu nghỉu đến gần mẹ, nhưng vẫn không nói gì với mẹ.

Mẹ: biết là anh này đói rồi, nhưng mẹ cũng không nói gì, ra bếp làm 1 lát bánh mì nướng phết đầy bơ lạc rồi mang vào ngồi ăn trước mặt Zizou >:).

Ăn vài miếng rồi mẹ hỏi:

Mẹ: con có muốn thử 1 miếng không?

Zz: (mặt mày vẫn còn xị xị, nói lí nhí) con có ăn :(

Mẹ: vậy mẹ lấy bánh mì cho con tự phết bơ lạc nhé? con ăn mấy lát?

Zz: con ăn 2 lát [-O<

Mẹ: =))

Kết quả là anh ta ngồi phết bánh mì rồi ăn hết 2 lát và uống nửa cốc sữa. 

Mẹ: thế từ nay con có muốn nhịn nữa không? 

Zz: không ạ

Và đến bữa tối thì anh ý chén sạch bay phần cơm canh. Ảnh minh họa đây ạ:

Đắm đuối ngắm miếng bánh mì bơ lạc:

IMG_9874

IMG_9875

Đĩa cơm tối không còn một hạt:
IMG_9876

Từ hôm đó tới giờ thỉnh thoảng anh ta vẫn giở chứng ăn chậm, nhưng tuyệt nhiên không dám "tuyệt thực" với mẹ nữa ... 



0 comments:

Post a Comment

LinkWithin

Related Posts with Thumbnails

Selected Books in My Library