Hôm thứ 6 mẹ khám phá ra một hàng đồ chơi cực hay ở Vincom: hàng này bán toàn những hình nhân, búp bê đồ chơi trong các phim hoạt hình, và đặc biệt nhất là có cả mô hình đồ chơi Angry Birds. Thế là tối thứ 6 mẹ úp úp mở mở bảo Zizou rằng sáng thứ 7 mẹ sẽ đưa Zz và Táu tới một chỗ đặc biệt.
Zz: đặc biệt thế nào hả mẹ?
Mẹ: chỗ đấy có bày nhiều thứ mà Zz rất thích.
Zz: có supar striker hay là karmen rider không?
Mẹ: mẹ không rõ, tới đó rồi con xem.
Zz: mẹ ơi con thích nhất là Angry Birds nữa
Mẹ: úi giời thế thì con đến đấy rồi hỏi xem người ta có bán không nhé.
Sáng thứ 7 anh Zz ngoan hơn cún, tự đánh răng rửa mặt đi toilet thay quần áo, 8h cả nhà khởi hành đi ăn sáng. Ngồi ăn mà anh ta cứ giục cuống lên : mẹ ơi shop đã mở cửa chưa, bao giờ mình đi? Tới Vincom, mẹ bảo anh chàng nhắm mắt lại, tới shop mới được mở mắt ra nhé. Anh ta nhắm nhắm hờ hờ, tay che mắt ti hí (mẹ vờ như không biết). Vừa tới shop anh ta bỏ phắt tay ra rồi mắt sáng lung linh "mẹ ơi mẹ ơi Angry birds mẹ ơi" rồi vồ ngay lấy bộ đồ chơi "con rất muốn mua cái này".
Mua xong bộ đồ chơi, anh ta quay ra ngắm các con hình nhân phim hoạt hình rồi thuyết minh cho mẹ đây là ai là ai ... mẹ ù hết cả tai. Mẹ đã giao hẹn trước là hôm nay chỉ mua đồ chơi Angry Birds thôi nên anh ta cũng không dám lèo nhèo đòi mua thêm gì nữa, nhưng anh vẫn không từ bỏ hy vọng:
Zz: mẹ ơi hay là mình mua siêu nhân này cho em Táu táu?
Mẹ: (!) thôi mẹ mua cho Táu táu búp bê.
Zz: nhặt bạn búp bê Jessie trong Toy Story đưa cho Táu táu: Lizzy mua cái này này vì rất là thích, Lizzy thơm bạn đi.
Lizzy: thấy anh bảo thế bèn ôm ngay bạn Jessie lên thơm. Thế là mẹ phải mua luôn.
Qua shop bên cạnh anh Zz lại rẽ vào ngắm nghía. Mẹ vừa định bảo Zz là thôi không mua nữa thì anh ta nói chặn ngay:
Zz: mẹ ơi hay là sinh nhật con mẹ mua cái này?
Mẹ: để mẹ xem đã
Zz: mẹ ơi bà bảo là chú Sơn xì cho con 1 triệu để mua quà sinh nhật đấy
Mẹ: (!)
Zz: 1 triệu là bao nhiêu tiền hả mẹ?
Mẹ: 1 triệu là đủ tiền để mua quà này, nhưng mà con phải nghĩ kỹ xem con thích mua cái gì, vì nếu mua bạn này rồi là không còn đủ tiền để mua nhiều thứ khác nữa.
Zz: oke, tuần sau con sẽ đến đây nữa rồi con mua.
Mẹ: thế sinh nhật con thích quà gì?
Zz: con chỉ có một ước mơ thôi, là con có nhiều Karmen Rider cards. Mà ở đây lại chả có, thế mới chán.
Mẹ: :-D
Em Táu tự chọn cho mình một cái xe trolley siêu thị bằng nhựa hồng, nàng tung tăng đẩy xe rất ra dáng đảm đang. Cái xe đấy cũng hơi bị tốn xiền :-) mẹ đã đánh lạc hướng Táu bằng cách cho Táu chơi thứ khác nhưng nàng vẫn không quên. Mẹ vừa kéo Táu ra ngoài là nàng ta kéo tay mẹ: "mẹ ơi Lizzy mua cái này" rồi lôi mẹ vào đúng chỗ cái trolley đấy. Kết quả là cô bán hàng tươi như hoa, Táu tươi hơn hoa, mẹ thì héo (vừa lấy trộm được ít tiền trong ví của bố Kiên thì lại hết sạch rồi).
Bác Nelia kể chuyện chiều đó Táu và bác đi siêu thị dưới nhà. Tất nhiên nàng Táu phải đem theo cái trolley hồng trứ danh rồi, nàng tung tăng đẩy xe, nhặt đồ bỏ vào giỏ như một bà nội trợ con. Tới lúc ra xếp hàng tính tiền thì có chuyện thế này: Một bà Tây thấy Táu đứng xếp hàng, trolley để bên cạnh hơi vướng lối đi, bà ấy liền bảo Táu "Move out" (đứng dịch ra).
Táu: không nói gì, đứng sang một bên nhường đường.
Bà Tây: đi qua. Vừa đi ngang Táu thì nàng ta ngước lên nhìn bà ây và nàng nhíu mày "EXCUSE ME"!
(Chả là ở nhà mỗi lúc Táu muốn đi qua mà bị mẹ/ bố/bác/ anh Zz chắn đường, Táu đều rất lịch sự "Excuse me", "move out please" còn bà này không chịu nói lịch sự thế nên Táu ta phản ứng ngay).
Bà Tây: đứng sững lại, nhìn Táu cười.
Ông chồng bà Tây: cười
Bác Nelia: cười
Táu: không cười.
Mẹ và bố nghe chuyện: vừa cười vừa ấn tượng.




0 comments:
Post a Comment